|
|
Sách Chư Bệnh Nguyên Hậu Luận viết: “Chứng ác hạch, ở sâu trong thịt, có hạch hình giống như trái ô mai, trái lê, nhỏ như hột đậu, phía da bên ngoài khô, ở cả hai bên phải và trái cơ thể, đột nhiên mọc lên, do phong tà hợp với độc gây nên... Không trị khỏi, độc tà nhập vào bụng, gây nên phiền muộn, sợ lạnh thì sẽ chết. Lâu ngày chữa không được thì sẽ vỡ ra”. Đời nhà Đường, sách Thiên Kim Dực Phương, Y Tâm Phương cũng có bàn đến chứng này. Hiện nay cho bệnh này là Huyết Ngưng Kết Tiết Chứng (huyết ngưng trệ ở các khớp), thuộc loại Bì Trung Kết Hạch (lao trong da) là một loại của Mai Hạch Đơn.
Bỏng là tổn thương do tác dụng trực tiếp của các yếu tố vật lý (nhiệt, bức xạ, điện…) và hoá học gây ra trên cơ thể. Da là bộ phận thường bị tổn thương nhất khi bị bỏng, kế đến là các lớp sâu dưới ga (cân, cơ, xương, khớp, mạch máu, thần kinh) và một số cơ quan (đường hô hấp, ống tiêu hoá, bộ phận sinh dục)… Theo Y Học Hiện Đại, từ Bỏng lần đầu tiên được nhắc đến trong tập Corpus Hipocraticum của Hipocrate. Từ năm 1938, Wilson đề xuất dùng tên gọi bệnh bỏng. Tại Việt Nam, danh y Tuệ Tĩnh đã phân loại bỏng nước sôi, bỏng lửa và trong Nam Dược Thần Hiệu ghi lại 19 phương thuốc trị bỏng đơn giản.
Là một bệnh ngoài da, tương đối phổ biến, điều trị dai dẳng do viêm lớp nông ở da cấp hoặc mạn tính, tiến triển từng đợt, hay tái phát và đa dạng về triệu chứng.
Sách Chư Bệnh Nguyên Hậu Luận viết: “Chứng ác hạch, ở sâu trong thịt, có hạch hình giống như trái ô mai, trái lê, nhỏ như hột đậu, phía da bên ngoài khô, ở cả hai bên phải và trái cơ thể, đột nhiên mọc lên, do phong tà hợp với độc gây nên... Không trị khỏi, độc tà nhập vào bụng, gây nên phiền muộn, sợ lạnh thì sẽ chết. Lâu ngày chữa không được thì sẽ vỡ ra”. Đời nhà Đường, sách Thiên Kim Dực Phương, Y Tâm Phương cũng có bàn đến chứng này. Hiện nay cho bệnh này là Huyết Ngưng Kết Tiết Chứng (huyết ngưng trệ ở các khớp), thuộc loại Bì Trung Kết Hạch (lao trong da) là một loại của Mai Hạch Đơn.
Bỏng là tổn thương do tác dụng trực tiếp của các yếu tố vật lý (nhiệt, bức xạ, điện…) và hoá học gây ra trên cơ thể. Da là bộ phận thường bị tổn thương nhất khi bị bỏng, kế đến là các lớp sâu dưới ga (cân, cơ, xương, khớp, mạch máu, thần kinh) và một số cơ quan (đường hô hấp, ống tiêu hoá, bộ phận sinh dục)… Theo Y Học Hiện Đại, từ Bỏng lần đầu tiên được nhắc đến trong tập Corpus Hipocraticum của Hipocrate. Từ năm 1938, Wilson đề xuất dùng tên gọi bệnh bỏng. Tại Việt Nam, danh y Tuệ Tĩnh đã phân loại bỏng nước sôi, bỏng lửa và trong Nam Dược Thần Hiệu ghi lại 19 phương thuốc trị bỏng đơn giản.
Là một bệnh ngoài da, tương đối phổ biến, điều trị dai dẳng do viêm lớp nông ở da cấp hoặc mạn tính, tiến triển từng đợt, hay tái phát và đa dạng về triệu chứng.
|
|